17.11.08

Tuyệt vời

Đọc trên nét có một đoạn của Nguyễn Huy Thiệp được trích như sau:





"...Buổi tối, tôi và bạn gái đi chơi Hồ Tây. Đang đi bộ trên đường Thanh Niên, đột nhiên một gã thanh niên đầu húi cua, mặt đầy sẹo, chặn chúng tôi lại, cười nhăn nhở nói với bạn tôi: “Em xinh như một con phò”. Đoạn hắn quay sang tôi cười giễu cợt. Tôi cụp mắt xuống. Tôi không dám nhìn vào mắt hắn. Tôi kinh hãi và hiểu rằng nếu có đánh nhau chắc tôi không phải đối thủ của hắn. Tôi im lặng. Tôi im lặng không phải vì tôi là kẻ khôn ngoan như những nhà hiền triết trong sách giáo khoa mà là vì tôi không biết nói gì. Tôi chưa bao giờ lâm vào tình huống khó xử như thế này. Thực ra, về sau này tôi mới nhận thấy rằng những tình huống kỳ quặc như vậy luôn luôn xảy ra. Nó xảy ra thường xuyên đến mức nhiều lúc tôi có cảm tưởng đó là ý muốn quái gở của Thượng Đế. Cuối cùng thì mọi chuyện cũng qua, hắn bỏ đi, còn tôi xấu hổ. Suốt đoạn đường còn lại, chúng tôi không nói với nhau lời nào. Ngày hôm sau, cô ấy gọi điện nói lời chia tay sau “một đêm suy nghĩ rất kỹ”. Cô nói rằng cô không chịu đựng được ý nghĩ rằng người yêu mình là kẻ hèn nhát. Tôi chẳng nói gì. Kẻ hèn nhát không nên nói gì cả. Tôi chia tay mối tình đầu trong nhục nhã. Từ đó trở đi, tôi kinh tởm đàn bà..."



Tại sao lại cư xử như thế nhỉ! Còn bạn thì sao?



Ngày xưa, tôi cũng gặp tình huống na ná như thế.

Người như tôi, được ngồi chung với người bạn gái xinh xắn dễ thương (lúc ấy tôi nghĩ: Thánh nhân đãi kẻ khù khờ) ở một nơi hội chợ phù hoa là rất ngứa con mắt thiên hạ. Nhìn nàng tôi biết nhiều kẻ dễ dàng nẩy sinh lòng ghen tỵ (trời xanh còn ghen ghét huống chi là loài người tham,sân, si).



Một lần bị khiêu khích, dù đã lường trước, tôi vẫn hoang mang vì đối tác quá đông.

Nàng mĩm cười, bấm nhẹ tay tôi, đứng lên nhỏ nhẹ: Cái này để em lo.



Bạn có biết nàng xử lý thế nào không?

Tuyệt vời!



(hồi sau sẽ rõ)





No comments:

Post a Comment

Có comment tại blogspot